CHÚ HÀNG XÓM NHÀ TA

0
86
 

Tổ tiên nhà chú anh tường

Có nền văn hóa bốn phương lẫy lừng

Ngàn năm quen thói vẫy vùng

Ngàn năm tốt, xấu gói cùng một chăn

Lòng anh sao lắm băn khoăn

Hành trang quân tử chú mang những gì

Mà sao chú cứ lầm lì

Hung hăng trắng trợn chú đi làm càn

Chú phớt lờ cả thế gian

Nam mô chú niệm, bụng ngàn dao găm

Những nơi chú tới viếng thăm

Nguy cơ cuộc sống tối tăm có ngày

Kể từ truyền thống đến nay

Chú gieo đau khổ mỗi ngày đầy thêm

tcb 

Xâm lăng cứng, xâm lăng mềm

Mấy đời toan tính cả đêm lẫn ngày

Biển Đông chú dám giang tay

Ngang ngược tuyên bố biển này của tao

Thế giới chê chú tầm phào

Căn cứ chẳng có tào lao nhận xằng

Giờ đây chú lại hung hăng

Kéo giàn khoan Khủng tràn sang ầm ào

Dưới mặt biển, trên trời cao

Tàu bay, tàu thủy ào ào như sôi

Lớn tiếng tuyên bố giữa đời:

“Biên giới di động” trong thời chấp tranh

Dưới biển rộng, trên trời xanh

Ở đâu “Tàu đậu, Tàu mình” là đây

“Chữ vàng”, “chữ tốt” chú xây

Cùng anh đã mấy vạn ngày có dư

Chú chơi môn võ hỏa mù

Chú tung, chú hứng để lừa nhân gian

Anh chú thừa hiểu chú tham

Chú quen sống thói bạo tàn xưa nay

Chú tuôn ý đẹp, lời hay

Chú ngồi lên nó có ngày chú toi!

 

Anh khuyên: chú muốn vào chơi,

Xin chú gọi cửa có lời , anh ra

Anh xin rước chú vào nhà

Hàn huyên, tâm sự đậm đà tình sâu

Ta bàn “ổn định dài lâu”

“Hợp tác toàn diện” chung nhau chữ đồng

Núi liền núi, sông liền sông

Láng giềng hữu nghị sống trong hòa bình

Bỏ ngay cái thói kiêu binh

Vô nhân hạ mục, dưới mình không ai!

Hành trình qua những dặm dài

Để nhân gian phải chê hoài, đáng chăng?

Than ôi, cái bệnh xâm lăng

Trung y bắt mạch lằng nhằng, lờ đi

Chỉ còn bài thuốc thần y

Là  Nhân y đấy, thuốc gì nữa đâu

Uống đi, đừng có lầu bầu

Tế bào bành trướng trong đầu chết thôi

Chú khỏe mạnh, thiên hạ vui

Không lo rào giậu, đứng ngồi yên tâm.

                                Phạm Đông Quan

                                  (17/05/2014)