Cụ PHẠM VĂN PHỤC – Một tấm gương sống vui – khỏe – yêu thơ của người cao tuổi

0
120

TtCụ Phạm Văn Phục ở thôn Phương Quan (Trí Quả – Thuận Thành) sinh năm Quý Mùi, nay đã vào hàng “nhân sinh xưa nay hiếm”. Cụ là người trải nhiều vốn sống: từng tham gia quân ngũ chống Mĩ cứu nước, từng làm giáo viên. Là cán bộ nghỉ hưu về quê, cụ từng làm thêm nhiều nghề bươn chải nuôi con ăn học. Ở đâu cụ cũng là người sống sôi nổi, tích cực tham gia hoạt động tập thể. Việc nhà, việc làng, việc họ, việc Hội cụ đều nhiệt tình.

Với phương châm “người cao tuổi sống vui – khỏe – có ích”, cụ chăm luyện tập thể dục – thể thao, luyện cờ tướng, tham gia Hội khuyến học, Hội hương lão… Đặc biệt, cụ là người yêu thơ, làm thơ, coi thơ là một hoạt động di dưỡng tinh thần. Cụ còn đứng ra tập hợp bạn thơ sinh hoạt hướng tới các vấn đề thời sự của địa phương, góp phần động viên mọi người tin yêu cuộc sống, tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước. Thông qua sinh hoạt thơ ca này cụ in thành những ấn phẩm thơ để lưu hành được hiệu quả hơn. Khi đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần, cụ cùng các bạn thơ in ấn tác phẩm “Dặm dài đất nước” để thể hiện lòng cảm mến vị Tướng của nhân dân. Khi biển Đông nóng lên bởi cái giàn khoan HD-981 của Trung Quốc hoạt động trái phép, cụ và các bạn thơ lại ra ấn phẩm “Dừa ơi” để bày tỏ tấm lòng yêu nước.

Tưởng chỉ sinh hoạt thơ di dưỡng tinh thần, vậy mà chất thơ cứ đậm đặc dần với con người yêu thơ nồng nhiệt ấy. Câu chữ ngày thêm mượt mà, hồn thơ ngày thêm man mác! Bài thơ “Quỳnh” có câu kết: “Lặng lẽ nở đêm mòn như nến/Lặng lẽ tàn trắng kiếp phù sinh” đầy cảm hứng thơ, đủ sức reo vào lòng bạn đọc. Có lẽ vì thế mà bạn thơ coi ông như thủ lĩnh trong các Câu lạc bộ thơ ông tham gia như Câu lạc bộ thơ Du lịch Hoàng Ninh, Câu lạc bộ thơ Dầu Dừa HTS… Tập thơ “Dừa ơi” ra đời trong bối cảnh biển đảo đang nổi bão Bắc phương với sự kiện Trung Quốc ngang tàng hạ đặt giàn khoan HD-981 trái phép ở vùng quần đảo Hoàng Sa, với lực lượng máy bay, tàu chiến đông đảo hộ tống và gây hấn, đánh phá tàu chức năng Việt Nam làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền, tàu thuyền đánh cá của ngư dân khai thác hải sản bình thường nên tập thơ lần này cũng mang nặng lòng yêu nước hướng về biển đảo thân yêu.

Tuy thơ giãi bày lòng căm phẫn với quân vừa ăn cướp vừa la làng, vừa hành hung chủ nhà nhưng những tác giả vẫn có lúc lắng lại với tình cảm thơ trau chuốt. Bài “Hoa và em” có những câu thi vị: “Một khoảng trời một ngàn mây/Một rừng hoa với vơi đầy nhớ thương/Em bay trong Đà Lạt sương/Một mình tôi mãi vấn vương ánh nhìn”. Tình yêu không thành sẽ mãi là miền kí ức  không phai qua bài “Sông”: “Em còn mải lội sông sâu/Để anh chở nặng nỗi sầu đò ngang”.  Hay bài “Đêm” cũng có câu thơ đầy ám ảnh: “Thấp cao chỉ thấy mịt mùng/Bàn chân vẫn dấn bước cùng thời gian”. Tình cảm với quê hương khi đi xa được viết bằng chữ khéo léo qua hình ảnh “gói tuổi thơ”: Chiều xa chạnh nhớ làng quê/Một thời gói tuổi thơ về cho nhau”.

Người cao tuổi còn có thú vui chơi cây cảnh, mà cụ Phục cũng là người như vậy. Ấy mà có lúc suy ngẫm về sự hòa hợp con người và thiên nhiên chính cụ lại có những suy nghĩ khác lạ qua bài “Lời cây cảnh”: “Ta thèm lắm giọt nắng ngày/Khát tê tái muốn ngậm đầy sương đêm/Còn đâu gió vuốt êm đềm/Ta thành nô lệ của niềm hư vô”.

Yêu thơ là yêu đời, cụ Phạm Văn Phục là một tấm gương sống vui ở làng quê Phương Quan bên thành Luy Lâu.

 Lý Thanh Thuận

(Ban Tộc phả – KNDH)