NGÀY XUÂN BÀN CHUYỆN DẠI, KHÔN

0
467

Chuyện DẠI – KHÔN đẫ được các bậc danh sĩ như Nguyễn Bỉnh Khiêm (thế kỷ 16), Trần Tế Xương (thế kỹ 19) bàn thực chí lý. Thế kỷ 21 lại có nhiều chuyện mới đế lớp hậu sinh góp thêm.

Vì tính hấp dẫn của đề tài nên chỉ trong 2 ngày đã có trên hai chục bài gửi đến giao lưu trên “thi đàn” của Câu lạc bộ Thơ luật Đường họ Phạm VN. Vì khuôn khổ của trang web không thể đăng quá nhiều, chúng tôi xin phép các tác giả chỉ đăng một số bài

TTr1

TTX

 

1. DẠI KHÔN

Ai chẳng muốn mình thuộc loại khôn

Thế nào là dại, thế nào khôn?

Bằng: mua, chức: chạy – khôn mà dại

Đức: luyện, tài: rèn – dại thật khôn.

Ích kỷ, hại nhân làm việc dại

Yêu dân, giúp nước nghĩ điều khôn.

Người khôn hiểu chỗ mình còn dại

Kẻ dại tin rằng hắn rất khôn.

                    Phạm Văn Dương

 

2. DẠI KHÔN

Rỗi rãi ta bàn chuyện dại khôn

Dại thường khoác lác tưởng mình khôn.

Lọc lừa trí trá khôn mà dại

Thẳng thắn thật thà dại rõ khôn.

Tham của hại người khôn hoá dại

Mua bằng chạy chức dại đâu khôn.

Chân dài xỏ mũi trăm đường dại

Ngẫm nghĩ ở đời lắm dại khôn!

                   Phạm Ngọc Toàn

 

3. DẠI KHÔN

Ngây thơ lắm kẻ nghĩ mình khôn

Người khác kém tài, lại thiếu khôn!

Khiêm tốn nhún nhường, cho đấy dại

Tự cao tự đại, tưởng rằng khôn.

Nhiều tiền đã chắc gì không dại?

Ít của hẳn là ấy chẳng khôn?

Ngẫm lại đời ta toàn thấy dại

Sáu mươi chưa thấy lúc nào khôn.

                           Phạm Thanh Cải

 

4. DẠI KHÔN

 

Đêm nằm suy ngẫm dại và khôn
Khoác lác, khoe khoang tưởng quá khôn
Trí trá, leo cao khôn hóa dại
Thẳng ngay, điềm đạm dại thành khôn
Tham lam, lừa lọc, khôn đâu: dại
Chạy chức, tham quyền, dại chẳng khôn
Cờ bạc, “mắt xanh” … là quá dại
Nghĩ đời nhiều lúc dại mà khôn !
               Nắng Mai – Lương Văn Trước

5. DẠI KHÔN

Ngày tết ta bàn chuyện dại khôn

Trên đời ai dại nhỉ , ai khôn?

Rượu say khoe mẽ là khôn dại

Cơm đủ khiêm nhường ấy dại khôn

Xe phóng tít mù khôn hóa dại

Rong chơi thong thả dại mà khôn

Lô đề phá của đâm đầu dại

Phát lộc cho đời thuộc loại khôn

                      Từ Đức Khoát

6. DẠI KHÔN

Đời vẫn thường khi dại, lúc khôn.

Làm sao bớt dại để thêm khôn?

Dây vào lũ dại, khôn thành dại

Chơi với người khôn, dại hóa khôn.

Nói khoác, nói xuông thì mãi dại

Làm chăm, làm thật sẽ dần khôn.

Hám danh, tham lợi nuôi mầm dại

Vấp ngã đứng lên nảy lộc khôn.

                             Tây Hồ

 

7. KHÔN DẠI

Vỗ ngực chỉ ta mới biết khôn

Coi thường dân chúng chẳng ai khôn ?

Le te luồn cúi khôn là dại

Chững chạc biết mình dại hóa khôn

Chỉ muốn hơn người khôn thành dại

Nhún nhường giúp bạn dại mà khôn

Có khôn đều trải qua khi dại

Biết dại đôi lần sẽ thật khôn .

          Phạm Trường Nguyên

 

 

8. CHƯA KHÔN

Muôn mặt cuộc đời lắm dại khôn

Ngỡ là dại đấy, thế mà khôn:

Thâm trầm lựa ý, khôn không dại

Vội vã lỡ lời, dại chẳng khôn

Rằng “chả biết gì”, đừng tưởng dại

Khoe “thông tường hết”, chớ tin khôn

Ngẫm lâu càng thấy mình còn dại

Học suốt tháng ngày vẫn chửa khôn.

                       Phạm Thị Thúy Lan

 

9. DẠI VÀ KHÔN

Con cháu ai mà chả muốn khôn

Cùng nhau định hướng để thành khôn

Chơi bời lêu lổng còn đương dại

Học tập chuyên cần đấy mới khôn

Nhũng Đảng tham tiền hư mất nết

Thương dân yêu nước thực là khôn

Cao niên mẫu mực nêu gương sáng

Phân tích tỏ tường chuyện dại khôn

                              Vũ Hữu Bình

 

10. CHUYỆN DẠI KHÔN

Gặp nhiều cái dại cũng sinh khôn ?

Có dại rồi ra mới biết khôn.

Thơ trẻ lon ton ai bảo dại

Già nua từ tốn ấy là khôn

Việc đời thất thế khôn ra dại

Sự nghiệp công thành dại hóa khôn

May rủi lẽ thường đâu phải dại

Ai mà không dại đã nên khôn !!!

                         Nguyễn Minh

 

11. CHÍNH NGHĨA  ∞Ngây ngây tưởng dại hóa ra khôn,

Có kẻ làm thinh, nẻ vỏ khôn.

Cứ để cho người trao hết ý,

Thì mình giở giọng dạy đời khôn.

Rằng Anh ý sáng cao vời vợi,

Biết Bác từ lâu chỉ có khôn.

Đất thấp, trời cao bao quỷ quái,

Cầm bằng chính nghĩa, ấy người khôn.

                           Phạm Minh Thông

 

 

12. KỂ CHUYỆN DẠI KHÔN

Một ông vẫn được tiếng là khôn

Xuất bản tập thơ cứ tưởng khôn.

Chi mấy tháng lương giờ thấy dại

Cầm trăm quyển sách có còn khôn?

Viết đưa ai biết? Đưa thằng dại?

Tìm kiếm người hay, kiếm bạn khôn.

Tiền mất, tật mang, già vẫn dại

Mong liều thuốc đắng sẽ nên khôn.

                              Phạm Đạo

 

13. THƠ LUẬN DẠI KHÔN

Thuỡ trước nói nhiều chuyện dại khôn

Đến nay chưa hẵn đã nên khôn

Tà tâm thất đức khôn thành dại

Thành thật thẳng ngay dại hóa khôn

Ném đá dấy tay là kẻ dại

Chỉ tên điểm mặt ấy người khôn

Bao che dung túng khôn mà dại

Nhận lỗi khi sai thế mới khôn

                       Trần Đình Thư

 

14. DẠI KHÔN

Sinh ra có dại mới thành khôn

Chớ quá ngu đần chớ đểu khôn

Khôn học nên người là chẳng dại

Dại mà biết sống hóa thành khôn

Khôn không tích đức đồ ngu dại

Dại biết tu nhân loại rất khôn

Khôn mấy cũng còn bao cái dại

Khi đời gặp bước sẽ thành khôn

                       Nguyễn Đức Pha