‘Sấm Trạng Trình’ về chủ quyền Biển Đông

0
330

Trang TrinhNguyễn Bỉnh Khiêm (1491 – 1585) tên húy là Nguyễn Văn Đạt hiệu Bạch Vân cư sĩ. Cụ là một trong những nhân vật có ảnh hưởng nhất đến lịch sử và văn hóa Việt Nam. Ngoài tài văn thơ và tư cách đạo đức sáng ngời của một nhà giáo, Cụ còn được người đời sau suy tôn bởi tài tiên tri cùng tư duy vượt thời đại.

Tài tiên tri của Cụ được lưu truyền qua nhiều câu sấm ký gọi là “Sấm Trạng Trình”. Cụ là người đầu tiên trong lịch sử nhắc đến Quốc hiệu Việt Nam một cách có ý thức. Cụ để lại cho đời một di sản văn hóa đồ sộ, ngàn bài thơ văn với những giá trị nhân đạo, giàu chất triết lý, đầy tình yêu nước và là kho tàng Minh triết cho muôn đời sau.

Với con mắt chiến lược nhìn thấy đại cục thiên hạ ngàn năm. Trạng Trình đã khuyên con cháu chúng ta phải nắm giữ được biển Đông thì đất nước Việt Nam mới có thái bình, thịnh trị muôn đời.

Vạn lý Đông minh quy bả ác 

Ức niên Nam cực điện long bình 

Đó là lời dự báo thiên tài, lời dạy truyền đời cách 500 trăm năm của Cụ Nguyễn Bỉnh Nghiêm. Hai câu thơ trên trích bài “Cự Ngao Đới Sơn” (Rùa Lớn Đội Núi) trong Bạch Vân Am Thi Tập. Ý nghĩa đoạn thơ trên là:

Vạn dặm Biển Đông nắm trong bàn tay,

Ức năm cõi Nam vững chắc trị bình.

2 câu thơ đã nói lên rất chính xác tình hình của Việt Nam. Việc Trung Quốc trắng trợn tham vọng nuốt trọn Biển Đông và liên tục gây hấn xâm phạm lãnh hải của nước ta đặt ra cho dân tộc thử thách phải bảo vệ chủ quyền thiêng liêng.

Theo lời của Cụ cách duy nhất để nước Nam mãi thái bình, thịnh trị chỉ có một. Đó là phải bảo vệ cho bằng được biển Đông.

Khó có thể tin là cách đây 500 năm, Trạng Trình đã nhìn ra được sự quan trọng của biển Đông đối với vận mệnh của đất nước. Tầm nhìn của cụ đã vượt thời gian và không gian, lời dạy đó cho đến nay vẫn đúng đắn và mang đậm tính thời sự.

Nguyên văn bài thơ:

巨鰲戴山
碧浸仙山徹底清,
巨鰲戴得玉壺生。
到頭石有補天力,
腳潮無卷地聲。
萬里東溟歸把握,
億年南極奠隆平。
我今欲展扶危力,
挽卻關河舊帝城。

  阮 秉 謙

Phiên âm Hán Việt:

Cự Ngao Đới Sơn

Bích tẩm tiên sơn triệt để thanh,
Cự ngao đới đắc ngọc hồ sinh.
Đáo đầu thạch hữu bổ thiên lực,
Trước cước trào vô quyển địa thanh.
Vạn lý Đông minh quy bả ác,
Ức niên Nam cực điện long bình.
Ngã kim dục triển phù nguy lực,
Vãn khước quan hà cựu đế thành.

                   Nguyễn Bỉnh Khiêm

Dịch nghĩa:

CON RÙA LỚN ĐỘI NÚI

Nước biếc ngâm núi tiên trong tận đáy,
Con rùa lớn đội được bầu ngọc mà sinh ra.
Ngoi đầu lên, đá có sức vá trời
Bấm chân xuống, sóng cuồn cuộn không dội tiếng vào đất.
Biển Đông vạn dặm đưa về nắm trong bàn tay,
Muôn năm cõi Nam đặt vững cảnh trị bình.
Ta nay muốn thi thố sức phù nguy,
Lấy lại quan hà, thành xưa của nhà vua).

 

Các bài thơ dịch của Hội viên CLB Thơ luật Đường họ Phạm VN:

 

 – 1 –

Ngọn núi tiên ngâm nước biếc xanh

Cụ Rùa đội ngọc đã khai sinh

Đầu ngoi, đá vá trời tăng lực

Chân bấm, sóng trào đất nuốt thanh

Vạn dặm biển Đông gìn vững chắc

Muôn năm nước Việt  hưởng thanh bình.

Muốn đem hết sức ra phù giúp

Lấy lại giang sơn của chúa mình.

                   Phạm Văn Dương

 

 – 2 –

Dầm trong biển biếc một non tiên

Rùa lớn đội bầu ngọc tạo nên

Đầu ngẩng – đá che trời cứng chắc

Chân di – sóng níu đất bình yên

Biển Đông vạn dặm ôm tròn vẹn

Cõi Việt ngàn năm phát vững bền

Những muốn sức dồn ra giúp nước

Thu về xã tắc của Nam thiên

                   Phạm Thị Thúy Lan  

 

– 3 –

Núi tiên ngâm nước biển trong xanh

Rùa lớn đội lên non nước thành.

Đầu ngẩng vá trời tăng sức mạnh

Bấm chân ghìm đất  sóng thôi sinh.

Biển Đông vạn dặm giang tay giữ

Đất Việt muôn năm vững trị bình.

Dốc sức phò nguy là chí nguyện

Cõi bờ tiên tổ cũ thu nhanh.

                           Phạm Minh Khôi  

 

 

– 4 –

Núi tiên ngâm dưới biển trong xanh

Rùa lớn đội non ngọc trưởng thành

Đầu ngước,  đá nâng trời vững chắc

Chân ghim, sóng cuộn đất yên lành

Biền Đông muôn dặm luôn tay giữ

Đất Việt nghìn năm mãi thái bình

Những muốn đem tài ra giúp nước

Giang sơn tươi đẹp mạnh giàu nhanh.

                              Phạm Đình Nhân            

 

5 –

Nước biếc non cao rạng bóng hình

Vá trời đội đá bạn rùa xinh

Ngẩng đầu núi dựng trời xanh thẳm

Bấm móng đất yên sóng lặng thình

Vạn dặm Biển Đông luôn vững chắc

Muôn năm Đất Việt mãi thanh bình

Mong đem xương máu ra tô thắm

Tổ quốc cha ông đã quyết sinh.

                       Phạm Thành Trai

 

 – 6 –

Ngọn núi ngâm mình giữa nước sâu

Sinh từ  rùa lớn đội non bầu.

Sóng trào đất thẳm khi chân bấm

Đá vá trời cao lúc ngẩng đầu.

Nắm chắc Biền Đông yên mọi phía

Giữ gìn nước Việt vững dài lâu.

Ta mong giúp chúa mang tài đức

Giành lại non sông đẹp mạnh giầu.

                          Phạm Văn Dương

 

– 7 –

Ngọn núi bồng bềnh giữa biển khơi

Rùa to đội ngọc- hóa cao vời

Bấm chân sóng cuộn không rung đất

Ngước mắt – đá thành cột chống trời

Tay nắm Biển Đông xa vạn dặm

Lòng tin Nước Việt vượng muôn đời

Sức tài những muốn đem dâng nước

Thu trọn sơn hà mãi đẹp tươi

                      Phạm Thị Thúy Lan

 

 8 –

Ngọn núi ngâm mình giữa biển sâu

Nơi sinh rùa lớn đội kim bầu
Đầu ngoi đá vá trời xanh thẳm

Chân bấm sóng trào đất chẳng thâu
Muôn dặm biển Đông luôn giữ vững

Nghìn năm đất Việt mãi bền lâu

Ta nay những muốn đem tài sức

Vun đắp sơn hà đẹp ngọc châu  

                          Phạm Đình Nhân                               

 

– 9 – Nước biếc non tiên đẹp tựa tranh

Rùa thiêng đội mũ ngọc. sinh thành
Đầu vươn có đá, trời thêm sức

Chân bước không trào, đất nổi danh
Muôn dặm Biển Đông, tay nắm chặt
Nghìn năm Nam Việt, nước yên lành
Ta mong góp sức trừ nguy hại
Đất nước ngàn xưa vững tiến nhanh

                        Phạm Minh Liêm

                          

 – 10 –

Nước biếc ngâm mình ngọn núi tiên

Ngọc bầu rùa đội hóa mà nên.

Ngẩng đầu đá vá trời thêm vững

Bấm móng sóng chồm đất vẫn yên.

Muôn dặm biển Đông thềm Tổ quốc

Ngàn năm nước Việt cõi linh thiêng.

Nguyện đem trí lực ra gìn giữ

Một dải non sông mãi vững bền.

                    Phạm  Ngọc Toàn

      

                       – 11 –

          Núi tiên ngâm nước biển xanh

Khổng lồ Rùa đội lên thành nước non.

Nhô đầu trời khuyết vá luôn

Bấm chân ghìm đất sóng cồn chẳng lay.

         Biển Đông vạn dặm trong tay

Muôn năm đất Việt đến ngày bình an.

Phò nguy hợp sức cùng làm

Cõi bờ tiên tổ quyết tâm thu về.

                                       Phạm Minh Khôi