NHÂN NGÀY 27/7: CHỊ TÔI

0
162

Nhân ngày Thương binh Liệt sỹ nhớ về Chị tôi. 27/7 năm này em không về thăm chị như các năm trước vì dịch bệnh Covid 19. Thắp hương và nhìn di ảnh  của Chị trên bàn Thờ mà nghe như tim mình cháy bỏng.

53 năm trước đây chị đã cùng 12 đồng đội là Y, Bác Sỹ đã nằm xuống tại bệnh xá Y 10 , trong khi đang điều trị cho Thương binh tại chiến trường Quảng Đà trong loạt bom B52 tọa độ, chị đã ra đi mãi mãi ở cái tuổi 22 còn rất trẻ và nằm lại cùng đồng đội tại núi rừng. Chiến tranh là như vậy , bất kể bên này hay bên kia cũng để lại vết thương còn rỉ máu trong suốt nhiều năm qua cho nhiều gia đình trên đất nước này.

Em và chị  đã từng trải qua một thời bom đạn , một thời gian khổ , nhưng chị chưa bao giờ có một ngày sung sướng đúng nghĩa , ngày nhỏ còn ở quê chị nhường cho em chén cơn duy nhất; còn mẹ và chị toàn ăn cơm độn khoai lang khô ,  sau này khi lớn lên em nghĩ có một ngày đền đáp  những tình cảm mà chị đã dành cho , nhưng chiến tranh đã cướp đi tất cả.  Năm 69 khó quên lúc chị hy sinh em còn học ở Quế Lâm, Trung Quốc mãi nhiều năm sau em mới nhận được tin và đến năm1994 em mới đưa được chị về với đất Mẹ.

Hành trình đưa được hài cốt chị về với đất mẹ là một câu chuyện dài nhiều tập , 25 năm nằm lại trên núi rừng cùng các đồng đội, giữa muôn trùng cây cỏ , mộ phần đã bị nắng mưa xóa sạch ko còn một dấu vết, Em đã đi bộ gần một ngày đường cùng những người dân địa phương tìm đúng nơi bệnh xá Y10 lúc chị hy sinh và được các đồng đội chôn cất tại đây.Trên 12 ngôi Mộ ,được các đồng đội đục tên trên mảnh thiết của lon sửa bò nhưng lâu ngày bị xóa sạch. Chị nằm ở đâu trong khu vực này, nếu ko có tâm linh ko có sự mách bảo của các đấng huyền bí khó tin thì mãi mãi em vẫn không tìm được chị. Hành trình tìm Mộ Liệt Sỹ là câu chuyện dài nhiều tập.  Nếu ko nhờ các đấng huyền bí chỉ bảo thì mãi mãi em ko tìm được Chị.

Khi kỷ vật của chị được đồng đội chôn theo được đào lên, mảnh vải dù hoa kỷ niệm của Ba, chiếc cặp tóc ba lá của người Yêu tặng vẫn còn nguyên vẹn  làm em không cầm được nước mắt,  những giọt nước mắt vừa tiếc thương vừa sung sướng, sung sướng vì em đã tìm thấy chị, sung sướng vì chị sẻ được đoàn tụ bên gia đình sau bao năm  xa cách, chị sẻ về quê hương,  về với đất Mẹ và an nghỉ bên Ông Bà, em chắc rằng chị củng sẻ rất hạnh phúc, Hạnh phúc đâu cần phải là những việc lơn lao phải không chị !

Ngày thương binh liệt sỷ hàng năm, em lại về đây nơi chị nằm giữa nghĩa trang gia đình để thắp cho chị nén hương trong khi những người đồng đội của chị còn nằm ở núi rừng  ,và ở đâu đó xa ngoài biên giới, dù sao chị vẫn còn hạnh phúc hơn họ, bởi vì chị là chị của em ,cầu mong tất cà các anh chị  là những người bạn của chị đang nằm ỏ đâu đó trên quê hương này siêu thoát, và cầu mong những người bạn đang sống hảy đừng quên quá khứ hào hùng của dân tộc .                                                                                                        PHẠM BÁ NAM