Góc thơ: CẬU

0
136

 

Phạm Quang Đẩu

(Hòa Bình)

Kính viếng hương hồn cha tôi

Trước khi mất mấy ngày

Cậu ngã Già lẫn rồi đau mà không hay

Vô tình quá, chẳng ai biết cả!

Cậu hồn nhiên mang tuổi tám mươi đi

Trời Hòa Bình bỗng xám mầu chì

Vòng hoa, vòng hoa cứ ầm ì qua suối

Lời than, lời than cứ rỉ ri leo đồi

Rào rào, rào rào đất cứ rơi xuống mồ

Cậu ơi!

Ba gian nhà đơn côi đứng đó

Mồ hôi Cậu thấm từng viên ngói đỏ

Hưu trí ba năm còng lưng đóng gạch ngâm tre

Ba năm xây hè, trạt sân, đào giếng, bó hè

Bàn tay trắng thuở nào đi kháng chiến

Bạc đầu bàn tay ấy sạch nguyên về.

Tri túc giả phú(1), Cậu chẳng hay so bì, lo âu

Đời viên chức thanh bần tiền bạc có gì đâu

Nhà trống trơn, để lại ba hòm sách

Chữ Hán, chữ Tây cháu con không biết đọc

Ngày giỗ chạp bảo nhau khiêng phơi nắng vườn sau

Càng về chiều Cậu càng nhớ nơi cắt rốn, trôn nhau

Soạn gia phả mải mê sớm tối

Cố Bản ở ngoài đê cái giàu sao giữ nổi

Đêm đêm nghe đất lở xuống sông Đào

Mỗi lần về quê lòng Cậu quặn đau

Mắt ngấn lệ qua đò ngang Nam Trực

 

Tuổi sáu mươi mới biết mình có tay nghề thuốc

Y lý sáng ra y đức mãi trong lòng

Bắt mạch kê đơn, thủy châm cứu người làm phúc

Giúp đời thôi chẳng lấy chút tiền công.

 

Cậu yên nghỉ trên đỉnh đồi lộng gió

Hoài vọng trời Nam một chốn quê nhà

Nhật Nguyệt giáp tài(2) đôi vầng sáng tỏ

Ngôi mộ Người âm đức để thiên thu.

                                    Hòa Bình 16-4-1991

—————– 

(1)Câu của Lão Tử:Biết đủ thì giàu

(2)Một cách trong Tử Vi