GÓC THƠ: KỂ VỀ CÁC CỤ LÀNG TÔI

0
52

Bạn có như tôi năm ba bận về quê

Mừng quấn quýt, làng mỗi ngày mỗi trẻ

Chợt lúng túng ngỡ ngàng như khách lạ

Giếng bên đình mắt sắc những ai kia…

Rồi chợt nhận ra thiếu hụt điều gì

Khi mặt trời lên, lúc chiều bảng lảng

Bóng gậy trúc cứ xa dần thưa vắng

Các cụ già…các cụ già ơi!

Cây các cụ trồng là gạo, là đa

Cau với lúa thành ca dao tục ngữ

Bánh rán, bánh đa, con tò he cho trẻ

Dựng cây nêu làng thắm lại môi trầu

Chuộng nếp ăm làm, ưa cái bền lâu

Guốc gộc, áo nâu, cày kiền, cối đá

Đời các cụ, ngẫm ra, toàn cái khó

Có nghĩa, có nhân làm gốc cho làng

Dấu hoa tay trên khoảng ruộng xứ đồng

Quen mưa nắng, thuộc tuần trăng con nước

Các cụ thương cái cò, cái vạc

Hiểu nghĩa bạn nghèo tỉnh bắc, tỉnh đông

Suốt một đời được mấy lúc thong dong

Con cháu đi xa có nhớ về cội rễ

Con cháu nên người để cái mừng trong dạ

Lo cả mai sau là các cụ già!

Làng tôi ơi, bao mùa xuân đi qua

Thành cổ tích là cuộc đời các cụ

Ta bước xuống từ bàn tay têm trầu, đào sông, lấn bể

Các cụ bây giờ, các cụ ngày xưa…

1987

Phạm Trọng Thanh

(Nam Định)