GÓC THƠ: LÀNG TRONG NỖI NHỚ

0
124

 

Làng tôi xanh dừa, xanh tre

Nghiêng xuống sông Bùng mảnh hồn mát rượi.

Sóng đắp sa bồi

Chân trời vẫy gọi

Tuổi thơ tôi ở lại bến sông.

Những buổi hoàng hôn

Đàn trâu uống ráng chiều cháy đỏ

Trưa nắng trắng nón người họp chợ

Con đò nằm ngang thở phập phồng.

Sau buổi làm đồng

Chị tôi ngồi giặt áo

Có con thuyền trôi qua

Người trai chân sào buông một câu hát ghẹo

Mảnh buồm nâu bé lại phía chân trời.

Cánh đồng quê sau gặt hái tháng mười

Lũ trẻ quây quần đốt lên ngọn lửa

Chưa biết chỗ ngồi theo hướng gió

Thật lòng tin câu hát đồng giao

“Khói về bên tê ăn cơm với cá…”

Tôi nhớ nhà tôi gần đường xa ngõ

Bố tràm ngâm phả khói thuốc lào

Ngọn đèn bàn xanh hạt đỗ liu hiu

Bếp lửa đỏ suốt ngày đông tháng giá

Gió bấc lùa lơ phơ mái rạ

Lá tre rụng đỏ ao bèo

Sau dậu cúc tần tiếng cười trong vắt

Khát mắt em nhìn tôi biết mình yêu.

Trai gái làng đi lớp lớp theo nhau

Chiêm mùa chín trên vai gầy của mẹ

Chiều thổi cơm bên bờ sông Bé

Chợt nhận ra hương gạo lốc của làng

Đêm chuyển gió nghe đài báo bão

Thao thức thương về những mái nhà gianh.

Làng có cụ già tóc bạc

Sống với láng giềng sau cuộc chiến tranh

Hố bom xanh dây bầu, dây bí

Vết thương trên da thịt tự lành.

Đỏ nỗi nhớ tôi những ngôi nhà ngói mới

Chiếc máy cày nằm nghỉ bóng tre xanh.

PHẠM QUỐC CA

  (Nghệ An)